Người giữ nghề dệt lụa Mã Châu

.

 

Với tình yêu đã ăn vào máu thịt đối với làng nghề mà bao đời cha ông truyền lại, ông Trần Hữu Phương (thôn Châu Hiệp, thị trấn Nam Phước, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam) vẫn quyết tâm sống chết với nghề.

Ông Phương vẫn luôn say mê kể về thời hưng thịnh của làng lụa Mã Châu mỗi khi có ai nhắc tới. Đối với ông, làng nghề là cuộc sống, là hơi thở, là niềm tin. Thế nên dù làng lụa Mã Châu đã gần như đi vào dĩ vãng sau khi Hợp tác xã tơ lụa Mã Châu – hy vọng cuối cùng của làng nghề bị giải thể, ông vẫn quyết bám trụ với nghề.

Ông tâm sự :"Trong những giai đoạn khó khăn nhất, khi đất nước mở cửa đi theo hướng công nghiệp hóa, gần như làng nghề truyền thống rơi vào thế bị áp lực cạnh tranh rất nặng nề và càng ngày càng mai một. Đây không phải là niềm đau xót của riêng tôi mà của tất cả người con của làng nghề. Riêng tôi, với một gia tài quá lớn mà cha ông để lại như vậy thì những người con như tôi phải có trách nhiệm giữ gìn, không dễ dàng để nó mai một được".

Mặc dù sức ép cạnh tranh từ các sản phẩm lụa giá rẻ pha trộn giữa sợi tơ tằm và sợi cotton trên thị trường vô cùng khốc liệt nhưng ông Phương vẫn kiên trì theo đuổi nghề dệt truyền thống để cho ra những tấm lụa cao cấp với 100% sợi tơ kén nhằm bảo tồn những cái tinh túy mà cha ông để lại. Không những thế, ông còn mày mò khôi phục lại bí kíp nhuộm màu cua người xưa với 20 màu các loại được tạo từ các loại cây, hoa, trái tự nhiên như hoa hòe, hạt cau, tro bếp để sản phẩm lên màu nhẹ nhàng, trang nhã và thân thiện với môi trường.

Với những nỗ lực không ngừng, ông Phương cũng đã dần dần khôi phục lại tên tuổi của lụa Mã Châu. Tuy không hưng thịnh được như trước nhưng ít nhất ông Phương cũng đã duy trì được làng nghề của cha ông dẫu bao thăng trầm, khó khăn. Và trong thâm tâm ông vẫn luôn nhen nhuốm một mơ ước: một ngày nào đấy làng lụa Mã Châu lại rộn ràng tiếng thoi đưa, âm thanh từ những khung cửi lại vang khắp đầu làng ngỏ xóm như những ngày xưa ấy.

Nguồn: www.antv.gov.vn